Những đêm trốn ngủ trong căn phòng 6m², tiếng chuột chạy và bản 'Tổ khúc' ra đời
Nhân kỷ niệm 70 thành lập Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc nhớ lại ký ức sáng tác tác phẩm "Tổ khúc" (Suite) cho piano và hồi tưởng thời thanh niên sôi nổi bên NSND Đặng Thái Sơn.
Nhân kỷ niệm 70 năm thành lập Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam (1956-2026), tôi muốn ghi lại vài kỷ niệm gắn với bản Tổ khúc (Suite) cho piano - một tác phẩm ra đời trong những năm tháng đặc biệt của đời mình và cũng là một dấu mốc nhỏ trong hành trình âm nhạc của tôi. Tổ khúc này sau đó đã tặng NSND Đặng Thái Sơn.
Năm 1973, khi bản nhạc ấy được viết, tôi vừa tròn 20 tuổi, vẫn còn là một học sinh trung cấp, theo học song song hai chuyên ngành piano và sáng tác. Đó là thời điểm đất nước vẫn trong chiến tranh, cuộc sống và việc học đều vô cùng thiếu thốn. Trường Âm nhạc Việt Nam khi ấy - tiền thân của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam ngày nay vừa từ nơi sơ tán ở Đại Mão (Hà Bắc) trở về Hà Nội mang theo tất cả sự lam lũ, chật vật của một thời.
Nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc đèo bạn - nghệ sĩ Đặng Thái Sơn.
Ngôi trường nằm trên khu đất từng là nghĩa địa cũ, với vài dãy nhà cấp bốn và một tòa nhà tập 4 tầng - nơi gắn bó với cả tuổi trẻ của tôi. Mỗi tầng là những phòng nhỏ chừng 6m², đánh số từ P1 đến P27, chật chội nhưng luôn đầy ắp âm thanh của đàn, của giọng hát, của khát vọng học tập. Tầng một là khoa dân tộc, tầng hai piano và thanh nhạc, tầng ba đàn dây và lý luận, tầng bốn dành cho kèn, gõ và accordeon. Những con số phòng ấy, đến giờ tôi vẫn nhớ như in.
Thời đó hiếm khi có điện, muốn có ánh sáng hay quạt, chúng tôi phải tự nối những sợi dây điện trần bằng tay không - một việc tưởng như nguy hiểm nhưng rồi cũng thành quen. Đàn piano thì ít, giờ học bị chia nhỏ nên để có thêm thời gian luyện tập, tôi thường trốn ở lại nhà tập sau 21h, khi bảo vệ đã khóa cửa. Có những năm tháng, tôi gần như ngủ luôn trong đó.
Những đêm mưa gió, nằm một mình giữa tòa nhà tối om, nghe hàng trăm cánh cửa kính và cửa chớp đập rầm rầm trong gió, tôi có cảm giác như đang ở giữa một trận bom. Những đêm rét cắt da, chỉ có tiếng muỗi vo ve và tiếng chuột chạy đâu đó trong bóng tối. Cô đơn, lạnh lẽo, nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, âm nhạc lại trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết...
(Còn tiếp)
Theo Nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc (VietNamNet)
Xem thêm tại bài viết gốc: https://vietnamnet.vn/nhung-dem-tron-ngu-trong-can-phong-6m-tieng-chuot-chay-va-ban-to-khuc-ra-doi-2502148.html