Bệnh thường gặp: Phòng bệnh dại-Căn bệnh truyền nhiễm đáng sợ nhất lịch sử nhân loại
Bệnh dại có hai thể bệnh lâm sàng của bệnh dại là thể điên cuồng và thể liệt, trong đó thể điên cuồng là phổ biến
Đường lây truyền của bệnh dại
Vi-rút dại xâm nhập vào hệ thần kinh của động vật có vú. Vi-rút dại chủ yếu được lây truyền từ nước bọt của động vật bị dại khi cắn hoặc cào trầy xước một ai đó. Bệnh dại cũng có thể lây truyền sang người khi động vật bị dại liếm vào vết thương hoặc tiếp xúc vào những chỗ da bị trầy xước, hoặc lớp niêm mạc miệng và mũi của người.
Nguyên nhân lây truyền dại đa số là do chó cắn, tiếp theo là các loài khác như mèo, các loài động vật hoang dã như cầy, chó sói, cáo... Rất hiếm trường hợp truyền bệnh dại từ chuột và khỉ.
Xử trí thế nào khi bị động vật cắn để phòng bệnh dại?
Đối với vết thương:
• Vết thương cần được rửa và dội ngay lập tức với xà phòng và nước trong thời gian khoảng 10-15 phút. Nếu không có xà phòng, có thể rửa bằng nước. Đây là phương pháp sơ cứu hiệu quả nhất để chống lại bệnh dại.
• Vết thương cần được rửa kỹ với cồn 70% hoặc cồn i-ốt, nếu có.
• Đưa ngay bệnh nhân đến cơ sở y tế để điều trị càng sớm càng tốt.
• Tránh:
+ Sử dụng các chất kích thích vào vết thương như ớt bột, nước ép hoặc nhựa cây, axit hoặc kiềm.
Đối với con vật cắn: Cần nuôi nhốt, theo dõi sát động vật gây ra vết thương ít nhất 10 ngày.
Lưu ý:
Những vết cắn đặc biệt là vết cắn ở đầu, mặt, cổ, tay và bộ phận sinh dục.
Nếu con chó đã được tiêm phòng dại đúng cách và hiệu quả của vắc-xin đã được phòng thí nghiệm xác nhận thì không cần tiêm vắc xin phòng dại. Tuy nhiên, nếu không chắc chắn, cần dùng vắc-xin điều trị dự phòng sau phơi nhiễm thích hợp.