Bản tin Dãy số Vàng
Thứ tư, 14/01/2026.
Bản tin ngày 24/07/2019
2 kiểu cha mẹ bất tài nhưng ép con phải giỏi

1. Cha mẹ không có chí tiến thủ mà yêu cầu con phải chăm chỉ, giỏi giang
Dân gian từng lưu truyền câu chuyện về một đứa trẻ vì thành tích không tốt mà bị mẹ ví là con chim ngốc. Đứa trẻ không phục nói: Trên đời này có 3 loài chim ngốc, một là biết mình chậm nên bay trước, hai nghĩ sẽ mệt nên không bay. Người mẹ hỏi: "Loài thứ 3 thì sao?". Đứa trẻ nói: "Loài này đáng ghét nhất, tự mình bay không nổi liền đẻ một quả trứng để bay hộ mình". Câu chuyện này châm biếm một bộ phận bố mẹ lười biếng, không cố gắng nhưng luôn đòi hỏi con mình phải giỏi giang. Đối với họ, công việc đều rất qua loa, có thời gian cũng chỉ xem tivi, chơi game, xem điện thoại... Không có hứng thú với bất kì sở thích nào, càng không nghĩ đến việc đọc sách, mở mang kiến thức. Vậy là họ bắt đầu đặt kỳ vọng lên con cái để thỏa mãn hư vinh của bản thân: "Con phải học tập thật tốt, không được thua kém bố mẹ, biết chưa?", "Con phải làm thật tốt, cả gia đình sau này nhờ vào con". Đây là một lối giáo dục ích kỷ.
2. Cha mẹ tự cho mình là đúng, không nhìn nhận lại mình, không chịu thay đổi
Trong bộ phim tài liệu "Gương", sản xuất tại Trung Quốc năm 2017, ba gia đình gặp rắc rối vì con cái bỏ học, không có lựa chọn nào khác ngoài việc gửi đến trường đặc biệt. Khi được tiếp cận lối giáo dục chạm đến tâm hồn, những đứa trẻ này lại trở về ngoan ngoãn, khác biệt hẳn trước đây. Bộ phim thể hiện rõ thông điệp trẻ em là tấm gương của gia đình và gia đình là tấm gương của xã hội. Những ông bố bà mẹ trong bộ phim tài liệu này đã thất bại trong việc dạy con, thậm chí biến con thành trẻ hư. Sau khi xem phim, Yu Minhong (người sáng lập một tổ chức giáo dục) nói: "Trẻ em đều là những đứa trẻ ngoan, hãy xem cha mẹ có phải là cha mẹ tốt không".
Nhiều bậc cha mẹ mắc lỗi khi giáo dục con cái. Nhưng khi con phạm sai lầm, họ chỉ thường nhìn thấy lỗi của con và cố hết sức để thay đổi đứa trẻ mà không học cách thay đổi bản thân. Đây là kiểu cha mẹ không biết suy nghĩ và ngoan cố. Họ luôn đưa ra lý do cho sự thất bại: "Con tôi đến trường tất cả đều dựa vào giáo viên", "Tôi không học cao, không biết dạy con", "Tôi rất bận rộn không có thời gian để giáo dục con cái"... Hay như dưới mỗi bài viết dạy con, kiểu gì cũng có một số bình luận: "Nói thì dễ, nhưng có mấy người làm được"; "Tôi đã làm qua như vậy, nhưng vẫn không tốt lên"... Trong xã hội, hiện tượng thờ ơ, nhẹ dạ, ca ngợi quá mức, kỳ vọng quá mức và không quan tâm đến con cái vẫn còn phổ biến.
TIN KHÁC